BÀI GIẢNG LỄ THIẾU NHI - CN 30 TN B

Thiếu nhi chúng con yêu quí.

 

Thánh Marcô vừa thuật lại cho chúng ta một câu chuyện tất đẹp trong Tin Mừng của Ngài. Chúng con đã biết đó là câu chuyện gì rồi.

 

Cha hỏi chúng con đã thấy một người mù bao giờ chưa?

 

- Dạ... đã thấy.

 

- Mù là làm sao chúng con?

 

- Mù là nhìn mà không thấy.

 

- Nếu chúng trả lời thế thì cha hỏi tiếp: Chúng con có thấy vi trùng đang lúc nhúc chung quanh chúng con không?

 

- Dạ không..

 

- Thế thì chúng con có mù không.

 

…………

 

1.Cha kể cho chúng con câu chuyện này:

 

Một tác giả Ấn Độ có kể câu truyện ngụ ngôn được Thu Giang Nguyễn Duy Cần ghi lại trong tác Phẩm “Cái cười của thánh nhân" như sau :

 

Có một người kia sinh ra đã bị mù. Sống trong một căn phòng nhưng bởi không thấy gì cả, nên anh phủ nhận tất cả những gì người chung quanh quả quyết là có: "Tôi không tin vì tôi không thấy'"

 

Một vị lương y đem lòng thương hại đi tìm một thứ linh dược trên dẫy Hy-mã-lạp-sơn về chữa anh và anh được lành bệnh. Anh ta sung sướng tự phụ bảo:

 

- Giờ đây tôi thấy được tất cả sự thật chung quanh tôi rồi.

 

Nhưng có kẻ nói với anh:

 

- Bạn ơi, bạn chỉ thấy được những vật chung quanh bạn trong căn phòng này. Như thế thì có là bao. Ngoài kia người ta còn thấy được mặt trời, mặt trăng, các tinh tú, còn biết bao vẻ đẹp lộng lẫy và màu sắc mà bạn chưa thấy.

 

Nhưng anh ta không tin.

 

- Làm gì có những cái đó: tôi chưa thấy những cái đó, những gì có thể thấy được tôi đã thấy tất cả rồi.

 

Một y sĩ khác liền leo lên tận núi cao, được Sơn Thần chỉ cho một thứ linh dược khác đem về giúp cho anh ta có được cặp mắt nhìn xa hơn những vật chung quanh căn phòng. Bấy giờ thì anh ta thấy được mặt trời, mặt trăng, các tinh tú. Mừng quá! Rồi lòng tự phụ dâng lên, anh thốt lên:

 

- Trước đây tôi không thấy, nhưng bây giờ tôi thấy, tôi tin. Như thế bây giờ chẳng còn cái gì mà tôi không thấy không biết, đâu còn ai hơn tôi được.

 

Nhưng có một hiền giả có cặp mắt thần nói với anh ta:

 

- Cậu ơi. Cậu vừa hết mù nhưng cậu vẫn còn chưa biết gì cả. Tại sao lại quá tự phụ như thế. Cũng như khi cậu ở trong căn phòng. Tầm con mắt cậu không vượt khỏi bốn bức tường, cậu không tin có vật gì ngoài căn phòng của cậu. Giờ đây tầm mắt cậu vượt khỏi bốn bức tường và thấy được nhiều vật xa hơn. Nhưng với chừng mực của tầm mắt và lỗ tai, cậu làm gì biết được những vật ngoài ngàn dặm mà tai mắt cậu không thấy không nghe được. Cậu có thấy được những nguyên nhân cấu tạo ra cậu khi cậu còn nằm trong bào thai của mẹ cậu không? Ngoài cái vũ trụ nhỏ bé mà cậu đang sống, còn biết bao nhiêu vũ trụ khác vô cùng to lớn và nhiều không thể kể như cát sông Hằng. Tại sao cậu dám tự phụ rằng tôi đã thấy cả, tôi biết cả? Cậu vẫn còn là một anh mù, cậu vẫn còn lấy tối làm sáng và lấy sáng làm tối.

 

Bây giờ chúng con có thể trả lời cho cha mù làm sao không?

 

...................................

 

Rõ ràng là chúng ta có đủ hai con mắt, nhưng có rất nhiều điều chúng ta không thể thấy. Chúng ta không thể thấy những vật vô cùng nhỏ như những vi trùng chung quanh chúng ta. Chúng ta cũng không thế thấy những vật vô cùng lớn nhưng xa chúng ta.

 

Thêm vào đó. Chúng ta không thấy được những giá trị cao cả trong cuộc sống. Điều này phải nhờ đến một hồng ân khác của Chúa.

 

Ngày nay nếu người ta muốn thấy những điều đó thì người ta phải nhờ đến những máy móc hỗ trợ. Muốn nhìn thấy những vật vô cùng nhỏ thì người ta phải nhờ vào cái gì chúng con có biết không?

 

- Thưa cha... nhờ kính hiển vi!

 

- Còn những vật vô vùng lớn và ở xa?

 

- Thưa cha phải dùng viễn vọng kính. 

 

- Rất đúng.

 

Và bây giờ thì cha có thế nói cho chúng con biết mù là gì rồi. Mù không phải là không có con mắt. Nhưng mù là con mắt không có khả năng để thấy.

 

Người mù trong bài Tin Mừng vẫn có mắt nhưng mắt anh ta không thấy được cho nên anh xin với Chúa. "Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được"(Mc 10,5). (I want to see). Xin cho con được thấy. Một số nhà chú giải bằng tiếng Anh, người ta dịch hay hơn. Người ta dịch là "Lord! Restore my sigh". (Lạy Thầy xin phục hồi khả năng thấy cho con). Dịch như thế mới chính xác nhưng khó hiểu.

 

2. Bây giờ đến lượt chúng ta.

 

Chúng ta vẫn có đủ hai con mắt. Nhưng có nhiều điều chúng ta vẫn bị mù. Cha kể cho chúng con câu chuyện này.

 

Marlene là một ca sĩ người Ý rất nổi tiếng, với chất giọng nữ cao, tuổi chỉ ngoài ba mươi nhưng đã nổi tiếng khắp toàn cầu, hơn nữa cô còn có một đức lang quân như ý, gia đình mỹ mãn.

 

Một lần nọ, cô sang nước láng giềng mở live show cho riêng mình. Vé vào cửa đã được khán giả tranh nhau mua sạch trước đó một năm, đêm diễn của cô đã nhận được sự cổ vũ nhiệt tình của mọi người. Sau buổi biểu diễn, cô ca sĩ cùng chồng và con trai mình đi ra từ cánh gà, trong chớp nhoáng họ đã bị bao vây bởi những fan hâm mộ của cô. Họ hết lời khen ngợi cô.

 

Có người tâng bốc cho rằng khi cô vừa mới tốt nghiệp đại học thì đã may mắn thi đậu vào viện ca kịch cấp quốc gia, trở thành một diễn viên suất sắc. Có nguời còn tâng bốc rằng có rất nhiều ông chủ của những công ti lớn cứ quấn lấy cô mong được làm chồng cô, còn con cô là một đứa trẻ hoạt bát rất đáng yêu, trên mặt nó lúc nào cũng tươi cười...

 

Khi mọi người đang bàn luận, cô ca sĩ chẳng nói chẳng rằng, đợi cho mọi người nói xong, cô mới ôn tồn nói:

 

- Đầu tiên, tôi xin cảm ơn lời khen tặng của quý vị dành cho tôi. Tôi hi vọng trong thời gian tới mình vẫn luôn mang đến niềm vui cho quý vị. Thế nhưng, các bạn mới chỉ thấy một mặt, còn có mặt mà các bạn vẫn chưa thấy được. Đó chính là, đứa bé trai của tôi được các bạn khen là hoạt bát vui vẻ, đáng yêu, trên mặt lúc nào cũng tươi cười này là một đứa trẻ tuyệt vời nhưng tôi nói thật với mọi người cháu là đứa bé rất bất hạnh vì nó bị câm. Hơn nữa trên nó còn có một người chị, tuy đã lớn nhưng lúc nào cũng bị nhốt trong chiếc cũi sắt vì cháu mắc chứng bệnh tâm thần”.

 

Sau khi ca sĩ vừa nói xong thì trên mặt mọi người ai cũng đều lộ vẻ thất kinh, nhìn nhau không nói nên lời, dường như không thể chấp nhận được sự thật mà mình vừa nghe.

 

Lúc này, cô ca sĩ mời bình tâm trở lại và nói với mọi người:

 

- Tất cả nói lên điều gì chứ? E rằng chỉ có thể nói rõ một đạo lý rằng: đó chính là "Thiên Chúa không ban cho ai quá nhiều”.

 

Câu chuyện cảm động quá phải không chúng con. "Thiên Chúa không ban cho ai quá nhiều” Đó là một sự thật mà rất nhiều người không thấy.

 

Thiên Chúa rất công bằng, ban cho con người hạnh phúc bao nhiêu thì cũng ban cho họ bấy nhiêu thống khổ. Với tất cả những gì ta có được, chưa chắc người khác đã có. Mỗi người đều có được khả năng của riêng mình, cho nên chúng ta không cần phải so sánh với những gì người khác có được, mà nên bằng lòng với những gì là của mình.

 

Chúng con hãy cầu nguyện với Chúa như anh mù thuở xưa: Lạy Chúa xin cho chúng con được thấy. Amen.

Lm Giuse Đinh Tất Quý

 

Bài viết liên quan:

CÁC BÀI SUY NIỆM CHÚA NHẬT CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VN
CÁC BÀI SUY NIỆM CHÚA NHẬT 33 TN B
CHẦU THÁNH THỂ CN 33 TN B
DẪN VÀO THÁNH LỄ & LỜI NGUYỆN TÍN HỮU CN LỄ CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VN
BÀI GIẢNG LỄ THIẾU NHI - CN 33 TN B, CÁC THÁNH TỬ ĐA05 VN
BÀI GIẢNG ĐỨC CHA PHERO KHẢM - LỄ CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VN
DẪN VÀO THÁNH LỄ & LỜI NGUYỆN TÍN HỮU CN 33 TN B
CHẦU THÁNH THỂ CN 32 TN B
SCĐ CHÚA NHỰT 33 TN.B
CÁC BÀI SUY NIỆM CHÚA NHẬT 32 TN B
Page 1 of 155 (1548 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
153
154
155
Next
Bài viết mới
  • Cấp bách phải nên một trong Chúa Kitô

    Tại sao lại quá đỗi lo lắng khi mất đi, và quá đỗi vui mừng khi tìm được một đồng xu vốn chẳng có giá trị bao nhiêu? Câu trả lời nằm ở tính ...

  • Biện pháp tránh thai và tòa cáo giải

    Đừng làm ‘chuyện ấy’, nhưng nếu làm thì hãy dùng biện pháp tránh thai”, vì mang thai ở tuổi thiếu niên là sự nhục nhã. Họ nói rằng cách đó khá ...

  • Sống với ơn lo liệu của Chúa Thánh Thần

    Lo liệu tốt nhất là hãy bám vào Chúa, để nhờ Chúa mà tập trung vào bổn phận chính yếu của mình, và biết bám vào những ai mà Chúa muốn.

  • Linh mục & Mùa Trai Tịnh

    Mùa Trai Tịnh của giáo dân, đỉnh điểm là mùa Chay. Còn với hàng giáo sĩ và một số dòng tu khác thì Mùa Trai Tịnh được chọn vào đầu, giữa hay ...

  • Suy niệm Chúa nhật 32 Thường niên Năm B

    Gợi ý DÂNG CÚNG từ Bài Tin Mừng: Hãy cùng mọi người Phụng Thờ Chúa, chứ đừng lợi dụng việc Phụng Thờ Chúa để kéo mọi người phụng thờ mình.

  • Tháng 11 – gẫm suy về cái chết

    Tháng 11 đưa ta vào một cuộc biến đổi, để cho lá vàng cũ kỹ rụng đi, chuẩn bị cho những chiếc lá mới sẽ tỏ lộ. Ta cũng sẽ “qua đi” theo dòng ...

  • Lòng kiên nhẫn đã cạn

    Kinh thánh bảo chúng ta là không bao giờ được mệt mỏi, nản lòng khi làm những chuyện đúng đắn. Tất nhiên, chúng ta gần như không có đủ sức ...

  • Cúi đầu và ngước đầu

    Dù kiêu ngạo có thể là xấu, nhưng đôi khi kiêu hãnh và kiêu căng lại không phải là vấn đề. Đúng hơn, thì chúng ta phải đấu tranh với một tinh ...

  • Ba cách để phản ứng trước cơn chướng của tuổi vị thành niên

    Một vài con đường để giúp bạn bình tâm nhất có thể để đi qua các năm tháng khó khăn này.

  • Nơi yên nghỉ vĩnh hằng

    Là người Công giáo, chúng ta tin rằng chính Thiên Chúa sẽ đưa người thân của ta về nơi yên nghỉ vĩnh hằng. Trong Thiên Đàng người thân của ta ...

Thống kê Truy cập
Đang online: 774
Tất cả: 53,181,500