Chúa Giêsu, Thánh Phaolô và chúng ta đối diện với cái chết

CHÚA GIÊSU, THÁNH PHAOLÔ

VÀ CHÚNG TA

ĐỐI DIỆN VỚI CÁI CHẾT

Linh mục Mỹ Sơn, Long Xuyên

 

Dẫn nhập

Mùa Chay là thời gian tập từ bỏ dần dần những quyến luyến trần gian, để đi đến sự từ bỏ hoàn toàn, dứt khoát và cuối cùng là đón nhận cái chết trong đức tin, đức cậy và đức mến. Vì thế, trong Mùa Chay và Mùa Phục Sinh, suy niệm về SỰ CHẾT sẽ giúp chúng ta ý thức về thân phận bụi tro của mình, và cũng giúp chúng ta ý thức phải luôn chuẩn bị cho giờ chết. Là người, ai cũng sẽ chết. Nhưng xem ra, rất ít người quan tâm chuẩn bị cho giờ phút cuối cùng và tối quan trọng này. Những bài suy niệm về cái chết dựa vào kinh nghiệm của thánh Phaolô sau đây rất đáng cho chúng ta đọc, suy tư và cầu nguyện.

 

 

BÀI BỐN

NHỮNG ĐAU KHỔ TINH THẦN CỦA CHÚA GIÊSU VÀ CỦA THÁNH PHAOLÔ TRONG CUỘC KHỔ NẠN VÀ TRƯỚC CÁI CHẾT[1]

 

Những đau khổ của Chúa Giêsu dường như khủng khiếp hơn rất nhiều vì chúng được diễn tả khá dài trong bài tường thuật về cuộc khổ nạn. Còn thánh Phaolô, chúng ta chỉ mường tượng cảnh tù đày ngài phải chịu cách nặng nề. Thực sự, ngài chịu nhiều đau khổ thể xác như bị đánh đòn, bị ném đá. Nhưng khi nói về nó, ngài coi như những biến cố không thể tránh được trên bước đương rao giảng Tin Mừng. Đúng ra, ngài nhấn mạnh hơn đến những đau khổ tinh thần, đặc biệt là sự cô đơn. Trên bình diện này, chúng ta dễ liên kết cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu với cuộc khổ nạn của thánh Phaolô và với kinh nghiệm riêng của chúng ta.

 

Cảm thấy cô đơn và bị bỏ rơi

1. Chúa Giêsu: Đối với Chúa Giêsu, những đau khổ tinh thần nặng nề nhất chắc chắn là những đau khổ gắn liền với sự bỏ rơi hoàn toàn của mọi người. Trước đây, khi còn đi rao giảng Tin Mừng, đi đâu Ngài cũng có một đoàn tuỳ tùng đông đảo gồm các tông đồ, môn đệ, những người ái mộ. Thế mà, giờ đây khi bị bắt, tất cả đều bỏ rơi Ngài, kể cả các môn đệ thân tín đều chạy trốn. Phêrô theo Ngài xa xa và cuối cùng vì sợ hãi cũng đã chối bỏ Ngài. Một người đã quen với sự vầy đoàn đông đảo, giờ chỉ còn lại một mình trong cô đơn, cô quạnh hoàn toàn hẳn là rất đau khổ. Hơn nữa, Chúa Giêsu còn như thấy chính Chúa Cha cũng ruồng bỏ Ngài: “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Chúa bỏ con?” 

 

2. Thánh Phaolô: bề ngoài có vẻ vững vàng, nhưng vẫn lộ ra lo lắng và sợ không có ai bên cạnh khi các môn đệ lần lượt ra đi: Anh hãy mau mau đến với tôi, vì anh Đê-ma đã bỏ tôi, bởi yêu mến thế gian này; anh ta đã đi Thê-xa-lô-ni-ca. Anh Cơ-rét-xen đã đi sang miền Ga-lát, anh Ti-tô đi sang miền Đan-ma-ti-a. Chỉ còn một mình anh Lu-ca ở với tôi. Anh hãy đem anh Mác-cô đi với anh, vì anh ấy rất hữu ích cho công việc phục vụ của tôi. Anh Ty-khi-cô thì tôi đã sai đi Ê-phê-xô. Cái áo choàng tôi đã để lại nhà anh Các-pô ở Trô-a, thì khi đến, xin anh đem theo, cũng như các sách vở, nhất là những cuộn giấy da. A-lê-xan-đê, người thợ rèn, đã gây cho tôi nhiều khốn khổ ; Chúa sẽ cứ việc anh ta làm mà trả báo. Cả anh nữa, cũng hãy đề phòng anh ta, vì anh ta mạnh mẽ chống lại lời chúng ta rao giảng. Khi tôi đứng ra tự biện hộ lần thứ nhất, thì chẳng có ai bênh vực tôi. Mọi người đã bỏ mặc tôi. Xin Chúa đừng chấp họ.” (2 Tm 4, 9-16).

 

Đây là hình ảnh một Phaolô đang vào tuổi xế chiều. Tù đày làm cho ngài trở nên bi quan, cô đơn. Trong các thư mục vụ lúc bị tù, giọng điệu ngài buồn bã và não nùng thay thế giọng điệu hi vọng, nhiệt thành, và mạnh dạn, gan dạ trước đây. Phaolô cảm thấy mệt mỏi, nặng nề, tan vỡ ảo tưởng. Đây là cách Chúa thanh luyện Phaolô và là một trong những cách hữu hiệu, mạnh mẽ nhất.

 

Chúng ta tự hỏi: Phaolô có cảm thấy Thiên Chúa bỏ rơi ngài qua những bóng tối nội tâm, đau khổ, đêm tối thiêng liêng không? Không rõ ràng lắm, nhưng thánh tông đồ nói đến những sức mạnh tối tăm luôn tìm cách nhận chìm con người trong bóng tối.

 

3. Các thánh thì sao?

- Ngay ngày qua đời, thánh Tê-rê-xa Hài Đồng Giêsu đã thốt lên: “Khi tôi hát lên niềm hạnh phúc Nước Trời, sự chiếm hữu vĩnh cửu của Thiên Chúa, tôi không cảm thấy một niềm vui nào, vì rất đơn giản là tôi hát lên điều tôi muốn tin. Đôi khi một chút tia sáng mặt trời đến toả sáng trong đêm tối của tôi, lúc đó, thử thách tạm ngừng một lát; nhưng sau đó, nhớ đến tia sáng đó, lại làm cho bóng tối của tôi dầy đặc hơn thay vì tạo cho tôi niềm vui.”, “Đó là một đau khổ thuần tuý vì không có sự an ủi nào, dù là một cũng không!”. Thánh nữ đã nói với một nữ tu thân thiết rằng: “Nếu chị biết em đang chìm trong những bóng tối nào; em không còn tin vào đời sống vĩnh cửu; dường như đối với em, sau cuộc đời chết chóc này, chẳng còn gì nữa. Mọi sự đều biến mất, em chỉ còn lại tình yêu.” Thánh nữ có cảm tưởng không còn đức tin, nhưng vẫn thấy tình yêu hiện hữu; đó không phải là sự mâu thuẫn, mà là sự thanh tẩy đáng khiếp sợ của đức ái. Những kinh nghiệm khủng khiếp đó cũng là con đường mà mỗi kitô hữu chúng ta sẽ đi.

 

- Trong cơn bệnh cuối đời, thánh Phaolô Thánh Giá cũng thú nhận những lời đáng cho chúng ta suy nghĩ: “Hôm nay, tôi cảm thấy bị thúc đẩy cách mạnh mẽ phải cứu lấy mình và phải chạy trốn vào rừng; tôi còn bị lôi kéo nhảy qua cửa sổ - có thể nói là bị cám dỗ tự tử - và tôi liên tiếp bị cám dỗ đắm chìm trong thất vọng.” Thánh nhân còn nói: “Một tâm hồn đã nếm trải sự dịu đàng, bình an, hạnh phúc của Nước Trời, thì sau đó, lại hầu như luôn cảm thấy mất tất cả, đến độ cảm thấy chính Thiên Chúa cũng bỏ rơi mình, không muốn mình nữa, không quan tâm đến mình, khinh bỉ mình; một tâm hồn tưởng tượng ra rằng mọi sự mình đã làm đều làm không ra hồn. A! Tôi không biết giải thích thế nào cho đúng! Chỉ biết rằng đó là một đau khổ day dứt khủng khiếp như bị kết án, một đau khổ tột cùng.” Và còn nữa: “Tôi thấy mình không còn tin, không còn hi vọng, không còn yêu mến nữa. Tôi như bị chìm xuống đáy biển cả đầy bão tố mà không thấy một miếng ván cứu rỗi nào để thoát khỏi bị chết chìm, dù là từ trời cao hay từ đất thấp. Người ta không nhận được một chút ánh sáng nào từ Thiên Chúa; người ta không có thể có một chút tư tưởng tốt lành nào, không thể duy trì một đời sống thiêng liêng thường ngày, đau buồn như những rặng núi Gelboé và như bị chôn vùi trong băng giá. Tôi chỉ có thể cầu nguyện bằng cách lần hạt lớn tiếng.”

 

Một trong những tu sĩ thân cận kể rằng: “Lần kia, vào phòng khi thánh nhân đau ốm, tôi nghe ngài lặp đi lặp lại 3 lần lớn tiếng hơn cả tiếng hổ gầm: ‘Tôi bị bỏ rơi’.”

 

Dĩ nhiên, ở đây, cá tính của mỗi người rất quan trọng. Người nào quá nhạy cảm thì vào những lúc mệt nhọc, xuống tinh thần hay đau ốm tâm trạng sẽ biểu lộ như thế. Dù thế nào đi nữa, Thiên Chúa đã để các thánh của Người nếm trải sự bỏ rơi như một thử thách nghiệt ngã và mầu nhiệm. Đó là những trường hợp đã thực sự xảy ra, và khi nó phát sinh, nó nhắc nhở chúng ta rằng Chúa Giêsu đã trải qua thử thách đó trên thập giá, Phaolô và các vị thánh khác cũng vậy.

 

Nhưng ngay sau khi viết cho Timôthê: “Mọi người đã bỏ rơi tôi”, Phaolô đã quả quyết: Nhưng có Chúa đứng bên cạnh, Người đã ban sức mạnh cho tôi, để nhờ tôi mà việc rao giảng được hoàn thành, và tất cả các dân ngoại được nghe biết Tin Mừng. Và tôi đã thoát khỏi nanh vuốt sư tử. Chúa sẽ còn cho tôi thoát khỏi mọi hành vi hiểm độc, sẽ cứu và đưa tôi vào vương quốc của Người ở trên trời. Chúc tụng Người vinh hiển đến muôn thuở muôn đời. A-men.” (2 Tm 4, 17-18).

 

Sức mạnh của Thánh Thần hiện diện trong ngài đã giúp ngài vượt qua cám dỗ bị đắm chìm trong nỗi thất vọng. Tuy nhiên, chúng ta không thể biết vào giở khắc cuối cùng của cuộc đời, tâm hồn Phaolô được tràn ngập ánh sáng và thanh thản hay bị bao bọc bởi bóng tối. Mầu nhiệm của định mệnh con người đưa ta đến kinh nghiệm của sự chết.

 

Chính vì vậy, chúng ta phải suy nghĩ về mình, về những đau khổ những người khác có thể đang trải qua, và về sự cần thiết biết cách nâng đỡ họ. Một bệnh nhân, nhất là người bị bệnh rất nặng, khó cởi mở tấm lòng của họ. Có lẽ họ chỉ có thể trút nỗi lòng cho người mà họ hết sức tin tưởng. Sứ vụ của chúng ta là khơi gợi sự tin tưởng đó để có thể nâng đỡ những tâm hồn đang trải qua thử thách vì ở ngưỡng cửa sự chết, họ có nguy cơ đánh mất đức tin và hi vọng.

 

4. Còn chúng ta thì sao?

 

 

[1] Viết theo “cuộc khổ nạn & cái chết của Chúa Giêsu và của thánh Phaolô” trong C-M Martini, “Phaolô đối diện với chính mình”, Mediaspaul Paris, 1984, tr. 134-141.

 

 

Bài viết liên quan:

Cuộc đời Môsê, Carlo Maria Martini
Cuộc đời Môsê, Carlo Maria Martini
Cuộc đời Môsê, Carlo Maria Martini
Cuộc đời Môsê, Carlo Maria Martini
Cuộc đời Môsê, Carlo Maria Martini
Cuộc đời Môsê, Carlo Maria Martini
Cuộc đời Môsê, Carlo Maria Martini
Cuộc đời Môsê, Carlo Maria Martini
Cuộc đời Môsê, Carlo Maria Martini
Cuộc đời Môsê, Carlo Maria Martini
Page 1 of 20 (191 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
18
19
20
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 897
Tất cả: 60,898,686