Chầu Mình Thánh Chúa & Suy Niệm Mùa Chay 2020

CHẦU MÌNH THÁNH CHÚA & SUY NIỆM MÙA CHAY

 

Dẫn nhập

Những bài suy niệm về vua Đavít sau đây có thể sử dụng để giảng tĩnh tâm Mùa Chay, hoặc để suy niệm Mùa Chay; cũng có thể dùng để suy niệm và cầu nguyện trong Giờ Chầu Thánh Thể Mùa Chay. Chúng ta tuỳ nghi sử dụng thích hợp theo chương trình mục vụ của giáo xứ, của cộng đoàn, v.v.

     Linh mục Mỹ Sơn, Long Xuyên

 

BÀI 1

VUA ĐA-VÍT PHẠM TỘI

 

Hát: Cầu xin Chúa Thánh Thần (quỳ)

Đọc sách thánh (đứng)

 

BÀI TRÍCH SÁCH SAMUEL

QUYỂN THỨ HAI

(2 Sm 11,2-27)

 

Đọc chung: Vào một buổi chiều, vua Đa-vít từ trên giường chỗi dậy và đi bách bộ trên sân thượng đền vua. Từ sân thượng, vua thấy một người đàn bà đang tắm. Nàng nhan sắc tuyệt vời. Vua Đa-vít sai người đi điều tra về người đàn bà, và người ta nói : "Đó chính là bà Bát Se-va, con gái ông Ê-li-am, vợ ông U-ri-gia người Khết." Vua Đa-vít sai lính biệt phái đến đón nàng. Nàng đến với vua và vua nằm với nàng; khi ấy nàng mới thanh tẩy sau thời kỳ ô uế. Rồi nàng trở về nhà. Người đàn bà thụ thai. Nàng sai người đến báo tin cho vua Đa-vít rằng: "Tôi có thai."

 

Vua Đa-vít sai người đến nói với ông Giô-áp: "Hãy sai U-ri-gia, người Khết, về gặp ta." Ông Giô-áp sai ông U-ri-gia về gặp vua Đa-vít. Khi ông U-ri-gia đến với vua, vua Đa-vít hỏi thăm về ông Giô-áp, về quân binh, về chiến sự. Rồi vua Đa-vít bảo ông U-ri-gia : "Hãy xuống nhà của ngươi và rửa chân." Ông U-ri-gia ra khỏi đền vua, có người bưng ra một phần thức ăn của nhà vua theo sau. Nhưng ông U-ri-gia nằm ở cửa đền vua với tất cả các bề tôi của chúa thượng ông, và ông không xuống nhà mình.// (NGƯNG  )

 

Người ta báo tin cho vua Đa-vít rằng: "Ông U-ri-gia đã không xuống nhà ông." Vua Đa-vít hỏi ông U-ri-gia: "Chẳng phải ngươi đi đường xa mới về ư? Tại sao ngươi không xuống nhà của ngươi?" Ông U-ri-gia thưa với vua Đa-vít: "Hòm Bia cũng như Ít-ra-en và Giu-đa đang ở lều, chủ tướng tôi là ông Giô-áp và các bề tôi của chúa thượng đang đóng trại ở ngoài đồng trống, mà tôi đây lại về nhà ăn uống và nằm với vợ tôi sao? Tôi xin lấy mạng sống của ngài, lấy chính mạng sống của ngài mà thề: tôi sẽ không làm điều ấy!" Vua Đa-vít bảo ông U-ri-gia: "Hãy ở lại đây hôm nay nữa, ngày mai ta sẽ cho ngươi đi." Ông U-ri-gia ở lại Giê-ru-sa-lem ngày hôm đó. Ngày hôm sau, vua Đa-vít mời ông; ông ăn uống trước mặt vua, và vua cho ông uống say. Đến chiều, ông ra nằm giường của ông cùng với các bề tôi của chúa thượng ông, nhưng không xuống nhà mình.

 

Sáng hôm sau, vua Đa-vít viết thư cho ông Giô-áp và gửi ông U-ri-gia mang đi.  Trong thư, vua viết rằng: "Hãy đặt U-ri-gia ở hàng đầu, chỗ mặt trận nặng nhất, rồi rút lui bỏ nó lại, để nó bị trúng thương mà chết." Ông Giô-áp đang thám sát thành liền để ông U-ri-gia ở chỗ ông biết là có quân hùng mạnh nhất. Người trong thành xông ra, giao chiến với ông Giô-áp. Một số người trong quân binh, trong các bề tôi vua Đa-vít đã ngã gục, và ông U-ri-gia, người Khết, cũng chết.

 

Ông Giô-áp sai người về báo cho vua Đa-vít biết tất cả diễn tiến trận đánh. Ông ra lệnh cho người lính biệt phái rằng: "Khi anh kể tất cả diễn tiến trận đánh cho đức vua xong, nếu cơn giận đức vua nổi lên và người hỏi anh: 'Tại sao các ngươi lại đến gần thành mà giao chiến? Các ngươi không biết là người ta bắn từ trên tường thành xuống sao? Ai đãhạ A-vi-me-léc, con ông Giơ-rúp-be-sét? Chẳng phải một người đàn bà đã liệng xuống ông một thớt cối đá và ông đã chết tại Tê-vết đó sao? Tại sao các ngươi lại đến gần tường thành?', thì anh sẽ nói: 'Tôi tớ ngài là ông U-ri-gia, người Khết, cũng đã chết'."

 

Người lính biệt phái ra đi và đến báo cho vua Đa-vít biết mọi điều ông Giô-áp đã sai anh về nói. Người lính biệt phái nói với vua Đa-vít: "Những người ấy đã mạnh hơn chúng tôi và đã xông ra đánh chúng tôi ở ngoài đồng, nhưng chúng tôi đã đẩy lui chúng cho đến lối vào cửa thành. Từ trên tường thành, lính bắn cung đã bắn xuống các bề tôi của ngài. Một số bề tôi đức vua đã chết, cả tôi tớ ngài là ông U-ri-gia, người Khết, cũng đã chết."

 

Vua Đa-vít bảo người lính biệt phái: "Hãy nói với ông Giô-áp thế này: 'Đừng bực mình về chuyện ấy, vì việc binh đao là thế: khi thì người này, khi thì người kia bị chém. Hãy mạnh mẽ tấn công và phá huỷ thành.'Ngươi hãy khích lệ ông ấy."

 

Vợ ông U-ri-gia nghe tin ông U-ri-gia, chồng mình, đã chết, thì làm ma cho chồng. Khi tang lễ đã qua, vua Đa-vít sai người đi đón nàng về nhà mình. Nàng trở thành vợ vua và sinh cho vua một con trai. Nhưng hành động của vua Đa-vít không đẹp lòng ĐỨC CHÚA”.

 

Im lặng giây lát (ngồi)

Suy niệm (ngồi)

 

I. Những bước đưa Đa-vit đến phạm tội

Đọc kỹ đoạn sách Samuel (2 Sm 11, 1-27), chúng ta để ý đến tiến trình phạm tội của Đa-vít như sau:

 

1. Một cái nhìn chỉ là tò mò.

 

“Vào một buổi chiều, vua Đa-vít từ trên giường chỗi dậy và đi bách bộ trên sân thượng đền vua. Từ sân thượng, vua thấy một người đàn bà đang tắm. Nàng nhan sắc tuyệt vời”. Tại sao vua lại nhìn? Có lẽ ông cho rằng mình đã lớn tuổi, giàu kinh nghiệm, nhìn một chút cũng không sao. Khó có người phụ nữ nào có thể làm ông sa ngã được.

 

2. Một sự bất cẩn, không thận trọng.

 

“Vua Đa-vít sai người đi điều tra về người đàn bà, và người ta nói : "Đó chính là bà Bát Se-va, con gái ông Ê-li-am, vợ ông U-ri-gia người Khết." Biết một chút về người phụ nữ đó cũng đâu có sao! Có lẽ vua Đa-vít đã nghĩ như vậy. Vua cũng không để ý là mình đang làm gì nữa. Tiến trình phạm tội của ông đang đi tới từng bước, có lẽ ông cũng không ngờ.

 

Thế là vua Đa-vít lại bước tới một bước nữa. Một bước có tính quyết định. Và chắc là vua đã muốn như vậy: “Vua Đa-vít sai lính biệt phái đến đón nàng. Nàng đến với vua và vua nằm với nàng ; khi ấy nàng mới thanh tẩy sau thời kỳ ô uế. Rồi nàng trở về nhà. Người đàn bà thụ thai. Nàng sai người đến báo tin cho vua Đa-vít rằng : "Tôi có thai."”.

 

Thế là câu truyện có thực về tội của Đa-vít bắt đầu. Cho tới lúc này, chúng ta còn có thể nói đó là sự yếu đuối, sự ngờ nghệch, sự khoe khoang: ông tự tin mình mạnh mẽ, vượt lên trên những phù phiếm thế gian. Thế mà, giờ đây, ông đang vướng vào lưới bủa giăng của tội lỗi. Làm gì bây giở? Có cách nào để thoát ra không?

 

3. Một tội ác là hậu quả.

 

Và để giữ thể diện cũng như tiếng tăm cho ông và cho bà Bét Se-va, ông phải tìm cách giải quyết. Tình hình tồi tệ nhưng rồi cũng phải có cách.

 

Ông sai người đến chiến trường để vị tướng ở đó cho chồng bà về nghỉ phép, thăm nhà, và vợ mình. Nhưng oái oăm là anh lính Urigia lại có tinh thần đồng đội. Bạn bè anh đang giao chiến cực khổ nguy hiểm, anh không thể cho phép mình vui thư với vợ con được. Anh nằm lại ở cửa đền vua, không về nhà.

 

Đọc chung: “Vua Đa-vít sai người đến nói với ông Giô-áp: "Hãy sai U-ri-gia, người Khết, về gặp ta." Ông Giô-áp sai ông U-ri-gia về gặp vua Đa-vít. Khi ông U-ri-gia đến với vua, vua Đa-vít hỏi thăm về ông Giô-áp, về quân binh, về chiến sự. Rồi vua Đa-vít bảo ông U-ri-gia: "Hãy xuống nhà của ngươi và rửa chân." Ông U-ri-gia ra khỏi đền vua, có người bưng ra một phần thức ăn của nhà vua theo sau. Nhưng ông U-ri-gia nằm ở cửa đền vua với tất cả các bề tôi của chúa thượng ông, và ông không xuống nhà mình”.

 

Làm thế nào bây giờ. Vua phải cứu lấy ít là 3 giá trị sau:

a. Sự kính trọng đối với vua.

b. Phải cứu sống mẹ con bà Bét Se-va bằng mọi giá.

c. Và không được làm hại chồng bà là ông U-ri-gia.

 

Nhưng đã đến lúc không thể cứu cả ba, mà phải hi sinh một. Chọn ai đây. Cuối cùng phải chọn hi sinh người chồng là ông Urigia. Một quyết định quan trọng, nhưng lại là một quyết định phạm tội ác. Khéo léo nhưng cũng mưu mô, vua viết thư cho tướng Gio-áp đẩy U-ri-gia ra chỗ mặt trận ác liệt nhất và bỏ rơi ông để ông bị quân địch giết chết.

 

Đọc chung: “Sáng hôm sau, vua Đa-vít viết thư cho ông Giô-áp và gửi ông U-ri-gia mang đi.  Trong thư, vua viết rằng: "Hãy đặt U-ri-gia ở hàng đầu, chỗ mặt trận nặng nhất, rồi rút lui bỏ nó lại, để nó bị trúng thương mà chết." Ông Giô-áp đang thám sát thành liền để ông U-ri-gia ở chỗ ông biết là có quân hùng mạnh nhất. Người trong thành xông ra, giao chiến với ông Giô-áp. Một số người trong quân binh, trong các bề tôi vua Đa-vít đã ngã gục, và ông U-ri-gia, người Khết, cũng chết”.

 

Khi nghe tin U-ri-gia bị giết. Vua Đa-vit truyền nói với tướng Gio-áp rằng: “Chuyện binh đao là thế; khi thì người này, khi thì người kia bị chém. Đừng buồn. Hãy cố gắng chiếm cho được thành ấy”. Vua Đa-vít biện hộ cho mình. Ông nghĩ ông không còn cách nào khác. U-ri-a chết do ông thực, nhưng cũng bởi hoàn cảnh nghiệt ngã làm ông không còn cách nào khác.

 

Đó thường cũng là lời biện hộ cho những người đã bất trung với Chúa, với bạn bè, với vợ con gia đình: “Mình đâu muốn vậy. Nhưng mình không còn cách nào khác để giải quyết vấn đề”.

Thế là vua Đa-vít danh chính ngôn thuận đưa bà Bét Se-va về cung điện làm vợ của ông. Bà sinh cho ông một người con.

 

II. Bài học cho chúng ta.

 

1. Tội thường bắt đầu bằng những sơ suất nhỏ.

 

Hút thử một điếu có sao đâu. Uống thử một li có gì nào. Ngồi xuống chơi thử một ván bài có là gì đâu. Theo bạn đến quán bia ôm một lần cho biết thì cũng chỉ là học một chút kinh nghiệm thôi... Còn nhiều nhiều hơn nữa những khinh suất, bất cẩn, cho là nhỏ nhoi không sao, đã làm chúng ta sa ngã phạm tội như vua Đa-vít.

 

2. Dừng lại rất khó.

 

Một khi đã bước vào vòng xoáy của tội lỗi, chúng ta rất khó rút chân ra. Đã bước bước thứ nhất, thì rồi sẽ bước bước thứ hai, thứ ba, và cứ thế làm những bước tiếp theo. Bước sau sẽ nặng nề, trầm trọng hơn bước trước. Vua Đa-vít mới đầu chỉ là nhìn lơ đễnh quang cảnh từ sân thượng đền vua, kế đó chỉ là hỏi thăm một chút tin tức; rồi đi đến tội lỗi tuy nặng đó, nhưng cũng còn chấp nhận được vì bản tính yếu đuối; nhưng quyết đình giết người lại là một hành vi phạm tội nặng nề với những mưu mô có chủ ý.

 

3. Dễ đi đến nguỵ biện tìm cớ biện hộ cho mình.

 

Người phạm tội sẽ tìm mọi cách để biện hộ cho mình. Người đó không còn nhớ đến Chúa và đường lối Chúa dạy nữa, mà chỉ làm theo ý muốn của mình và cho điều làm đó là đúng. Bất trung trong đời sống vợ chồng là một ví dụ. Cô vợ tôi dữ quá, tôi không thể chịu được! Chồng tôi say xỉn tối ngày, tôi phải kiếm cách khác thôi, v.v.

 

Trước mặt Chúa Giê-su Thánh Thể, đối diện thực sự với lương tâm của mình, chúng ta hãy can đảm tỏ bày cho Chúa mọi yếu đuối của ta, dù nhỏ dù lớn. Xin Chúa giúp ta nhận ra đó là những lỗi lầm, là tội, cần được Chúa thương xót, thứ tha và chữa lành.

 

Thinh lặng xét mình (khoảng 2 phút – ngồi)

 

Hát: nguyện Chúa chí ái (quỳ)

 

Lời nguyện chung. (đứng)

 

Nam: Lạy Chúa, chúng con là những người yếu đuối, dễ vấp ngã, xin Chúa thương hướng dẫn và ban sức mạnh cho chúng con. Chúng con cầu xin Chúa.

 

Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con.

Nữ: Lạy Chúa, trên đường theo Chúa, có rất nhiều cám dỗ. Cám dỗ do bản tính nặng nề của chúng con, do những quyến rũ của thế trần, và do ma quỉ. Xin Chúa thương nâng đỡ, soi sáng giúp chúng con vượt qua. Chúng con cầu xin Chúa.

 

Nam: Lạy Chúa, vua Đa-vít là một vị vua công chính, mà cũng không tránh được tội lỗi. Xin Chúa gìn giữ che chở chúng con trên mọi bước đường cuộc đời. Chúng con cầu xin Chúa.

 

Nữ: Lạy Chúa, chỉ một giây phút lơ là, bất cẩn, vua Đa-vít thánh thiện đã phạm tội, một tội ác nặng nề. Xin Chúa giúp chúng con luôn tỉnh thức để tiến bước trên con đường nên thánh. Chúng con cầu xin Chúa.

 

Chủ sự: Lạy Chúa, chúng con khiêm tốn dâng lên Chúa những lời nguyện xin tha thiết của chúng con. Xin Chúa thương che chở, hướng dẫn, nâng đỡ chúng con là những người con của Chúa. Nhờ tín thác vào Chúa, chúng con mạnh dạn tiến bước về Nước Trời dù cạm bẫy, chông gai, thử thách luôn rình rập chung quanh chúng con. Chúng con cầu xin nhờ ĐGK Chúa chúng con. Amen.

 

Chầu Thánh Thể.

 

1. Hát một bài chầu.

2, Người hướng dẫn đọc một lời cầu nguyện. Rồi cộng đoàn thinh lặng dâng lên Chúa lời cầu xin của cá nhân (5’)

3. Hát cầu cho ĐGH Phan-xi-cô.

4. Đây nhiệm tích.

5. Bài về Đức Mẹ, kinh cám ơn và trông cậy (Kết thúc).

 

(Lưu ý: có thể suy niệm và cầu nguyện cùng với Chúa Giêsu Thánh Thể bằng cách đặt Mình Thánh Chúa ngày từ đầu, trước khi bắt đầu suy niệm và cầu nguyện}

 

Bài viết liên quan:

Canh tân đời sống linh mục theo gương thánh Phao-lô (2)
Canh tân đời sống linh mục theo gương thánh Phao-lô (1)
Một vài nguyên tắc Kitô giáo bất di bất dịch trong Linh Đạo Tính Dục (4)
Định nghĩa Kitô giáo về tính dục (3)
Tính Dục đối đầu với Quan hệ tình dục (2)
Tính dục như Ngọn Lửa Thiêng (1)
Để lại bình an là món quà từ giã của chúng ta cho người thân
Tầm nhìn Giáo hội học và Mục vụ về độc thân linh mục
Chúa Giêsu, Thánh Phaolô và chúng ta đối diện với cái chết
Chúa Giêsu, Thánh Phaolô và chúng ta đối diện với cái chết (bài 3)
Page 1 of 21 (206 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
19
20
21
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 950
Tất cả: 66,076,890