Suy nghĩ và cầu nguyện Chúa nhật 25 Thường niên A

CÔNG BÌNH VÀ THƯƠNG XÓT

Chúa Nhật 25 Thường Niên, năm A : Mt 20, 1-16°

 

 

Suy niệm

 

Thiên Chúa gọi mọi người đi vào vườn nho của Ngài vào những thời điểm và hoàn cảnh khác nhau. Những người đến từ sáng sớm đã có công ăn việc làm. Thế nhưng lại có những người đến sau, đến nỗi có người đến vào giờ chót, lý do là “Vì không ai mướn chúng tôi”.

 

Động lòng thương, một chủ vườn cho họ việc làm. Tuy giờ làm việc không như nhau, nhưng được trả tiền bằng nhau. Điều đó làm cho những người làm từ sáng sớm bị sốc. Họ tức tối và hậm hực với ông chủ, vì cho rằng làm như thế là cư xử bất công với họ. Họ muốn ông phải trả cho người đến sau thấp hơn, không thể ngang bằng với họ được. Một thái độ muốn hơn thua, phân biệt cao thấp, chứ không chịu cư xử với tình nghĩa anh em. Vấn đề cũng chỉ vì ghen tị mà ra, nên người ta không thể vui với người vui, vì thấy thành công của người kia như gây ra mất mát và thiệt hại cho chính mình.

 

Người anh cả trong dụ ngôn người cha nhân hậu cũng nổi giận, không chịu vào nhà, cảm thấy mình bị cha đối xử bất công, vì thấy cha tỏ ra quá bao dung đối với đứa em hư đốn (x. Lc 15). Thiên Chúa rất công bình nhưng cũng là người cha rất mực yêu thương. Ngài không bỏ qua bất cứ nỗ lực nào mà không ban thưởng cân xứng, nhưng trên nền tảng là lòng nhân lành hoàn toàn tự do, Ngài có thể ban tặng vượt xa mọi công trạng. Có hai bài học lớn ở đây:

 

- Thứ nhất là mọi việc đối với Chúa đều bằng nhau. Vấn đề không phải ở số lượng công việc, nhưng ở tình yêu thúc đẩy làm việc đó. Những người làm công từ sớm thỏa thuận với chủ mỗi ngày là một quan tiền. Họ làm việc vì đồng lương, chỉ để kiếm tiền, càng nhiều càng tốt. Còn những người đến sau không hề có một giao kèo hay thỏa thuận nào. Họ biết mình được làm việc là điều may mắn rồi, nên sẵn sàng để chủ định đoạt phần lương. Phần thưởng của người môn đệ Đức Giêsu là được làm việc, được phục vụ, đó đã là niềm vui của họ rồi. Kẻ nhắm vào phần thưởng sẽ mất phần thưởng, người nào quên phần thưởng sẽ được phần thưởng. Đó là điều trái ngược mà Chúa Giêsu đã nói lên: những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót”.

 

- Thứ hai, mọi sự chúng ta có được đều phát xuất từ lòng nhân hậu của Thiên Chúa. Tất cả những gì Chúa ban cho, không phải để trả công, nhưng là quà tặng; không phải là phần thưởng, nhưng là ân sủng. Nếu ông chủ không kêu gọi những người mà ông gặp từ sớm vào làm vườn, thì họ có thể ngang nhiên lên mặt với những kẻ làm vào giờ cuối không? Đừng đòi Thiên Chúa phải suy nghĩ và hành xử theo lề thói của chúng ta, một thứ hành xử công thẳng mà không có tình thương. Nếu Chúa chấp tội, chúng ta có chịu nổi được không? Cần phải thay đổi não trạng để sống đạo không bằng sự tính toán hay cân đo đong đếm, mà bằng cả tấm lòng.

 

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng… để gió cuốn đi…”. (Trịnh Công Sơn). Để gió cuốn đicho đi mà không mong được nhận lại, hy sinh mà không mong được đáp đền. Để gió cuốn đi là để cho yêu thương được lan tỏa, là để cho an vui và hạnh phúc đến với mọi người.

 

Là môn đệ Đức Giêsu, chúng ta học lấy tâm tình và cung cách hành xử của Thầy mình, nghĩa là quan tâm ưu ái đặc biệt đến những người nghèo hèn, yếu kém, không có cơ hội... Hãy phá bỏ những hàng rào tị hiềm, nhỏ mọn, ghét ghen. Đừng tỏ ra mình hay hơn, tốt hơn, xứng đáng hơn người khác, nhưng hãy nhận ra lòng thương xót của Thiên Chúa trên cuộc đời mình Vì thế, trong mọi hoàn cảnh, ta cần luôn sống yêu thương, khiêm nhường và tận tình với mọi người, nhất là những người bất hạnh, không được may mắn như chúng ta.

 

Cầu nguyện

Lạy Chúa!
Con không thể là chính mình,
với cái nhìn hẹp hòi,
với tư tưởng đóng kín,
với tâm hồn khép chặt.

 

Vì thế, con phải mở rộng tấm lòng,
phải vượt qua cơ chế phòng vệ,
không câu nệ đặt ra những vấn đề,
không bình phẩm hay khinh chê người khác,
nhưng vui với những gì họ thành đạt,
chia sớt những gì họ nặng mang.

 

Xin cho con đừng tính toán với Chúa,
đừng ghen tị với anh chị em,
đừng nhìn xem công trạng của mình,
nhưng nhìn thấy bao ân tình của Chúa,
hằng chan chứa trên cuộc đời con.

 

Xin cho con một tấm lòng rộng mở,
biết cảm thông và hớn hở với mọi người,
không cân đo theo hình thức bên ngoài,
không phê bình và xét đoán bên trong,
nhưng coi người khác trọng hơn mình.

 

Xin cho con đừng tự mãn kiêu căng,
đừng dựa vào mớ tài năng hay kiến thức,
nhưng biết sống chân thành và đạo đức,
không ham mê và háo hức chuyện hơn thua,
nhưng quan trọng là lòng yêu mến Chúa,
nên không cần phải phân bua hay biện bạch.

 

Xin cho con cứ an nhiên với lòng thành,
không ngại ngần khi phải dấn thân,
không phân vân và tránh né vấn đề,
cho dù phải chịu chút nặng nề và thua thiệt.

 

Xin cho con biết đón nhận tất cả,
vì chẳng có gì để con phải kêu ca,
nếu con biết sống chan hòa và buông xả,
thì tất cả đều là hồng ân,
để cuộc sống nhân trần thêm tươi đẹp. Amen.

 

Lm. Thái Nguyên

 

 

Bài viết liên quan:

Suy niệm Chúa nhật 29 Thường niên Năm A
Suy nghĩ và cầu nguyện Chúa nhật Truyền giáo & 29 TN A
Suy niệm và cầu nguyện Chúa nhật 28 Thường niên Năm A
Suy niệm Chúa nhật 28 Thường niên Năm C
Suy niệm Chúa nhật lễ Đức Mẹ Mân Côi
Suy nghĩ và cầu nguyện Chúa nhật 27 Thường niên A
Suy niệm Chúa nhật 26 Thường niên Năm A
Suy niệm Chúa nhật lễ Đức Mẹ Mân Côi
Suy nghĩ và cầu nguyện Chúa nhật 26 Thường niên A
Suy niệm Chúa nhật 25 Thường niên Năm A
Page 1 of 46 (455 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
44
45
46
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 767
Tất cả: 67,461,782